Chị Nh. thân mến,

Khi trời bắt đầu trở lạnh, đêm đến sớm hơn, đèn trong thành phố sáng chói hơn. Dân Nữu Ước có người về nhà sớm để hưởng không khí đầm ấm trong gia đình, có người bắt đầu đi mua sắm, sửa soạn nhà cửa cho những ngày lễ lớn sắp đến. Du khách cũng đổ xô về, có nhiều người như một thông lệ muốn đến Nữu Ước chỉ để xem các cửa hàng treo đèn kết hoa, cũng có nhiều người từ các xứ Nam Mỹ đến để sắm sửa cho mùa lễ Giáng Sinh.

Có người có thì giờ và biết nhiều thì đi “lùng” quanh thành phố để tìm những đồ lạ, hoặc để trang hoàng trong nhà, hoặc để dành làm quà tặng bạn bè vào dịp lễ. Có người đi tìm đồ cổ, sách báo đã triệt bản, những dụng cụ có một không hai để làm quà cho những người bạn thuộc hạng “cái gì cũng có.” Hạng người này không quý khăn quàng vài trăm đồng của Hermes có thể mua được bất cứ lúc nào. Họ cũng không quý áo len mềm mại của Dior nhiều khi mặc ra đường đã thấy có người mặc áo giống mình. Họ quý những giây nịt làm bằng hột cườm của một dân tộc thiểu số nào đó hoặc một hộp đựng nữ trang bằng gỗ vẽ kiểu thô sơ không mua ở đâu khác ngoài các tiệm bán đồ đặc biệt hay bán đồ cổ ở Nữu Ước.

Nữu Ước có hàng trăm tiệm bán những vật lạ mắt, những nhà hàng bán đồ cổ nằm rãi rác cả thành phố mang những tên cũng lạ như những đồ vật họ bán. Đi mua sách, đi tìm đồ cổ, đi mua đồ đấu giá hoặc xem triễn lãm hội họa, làm gì ở đây cũng mất ít nhất là một ngày. Các chủ tiệm, các nhà sưu tầm, các ban tổ chức tốn cả tháng cả năm đem hàng về bán hoặc để trưng bày cho mình xem. Vậy bỏ ra một ngày để thưởng ngoạn cũng đáng lắm phải không? Vậy hôm nay mình đi đâu? Hay là mình đi coi sách.

Tiệm sách ở đây lúc nào cũng ấm cúng, không ai lăng xăng đến mời mọc, chỉ có các quyển sách nằm đó chờ mình tới xem thôi. Mình tha hồ ngắm nghía, mân mê hàng giờ. Im lặng đi vào, thản nhiên bước ra cũng chẳng ai làm phiền mình hết.

Nữu Ước có không biết bao nhiêu là tiệm sách. Từ sách chuyên khoa cho đến sách in chuyện rẻ tiền. Từ sách hoạt họa cho đến sách về phim ảnh, âm nhạc. Đi xem sách còn dể bị say hơn đi uống rượu, không bị giới hạn như bao tử, con mắt mình có thể xem đến vô cùng. Đi cả ngày không chán.

Quanh các phố gần các trường đại học lớn như Columbia hoặc đại học New York có rất nhiều tiệm sách bán sách in lậu. Tùy theo mình muốn tiểu thuyết hiện đại, sách khảo cứu hay sách cũ, thứ gì cũng có. Nếu mình tò mò muốn biết về văn hóa Trung Đông, muốn học hỏi thêm về cách họ dệt thảm, muốn hiểu về giáo lý đạo Hồi thì có thể đến Argosy Book Store ở đường 59. Đây là một tiệm sách cổ và sách cũ. Sáu tầng lầu toàn chứa sách lâu đời, có thể tìm được hàng ngàn quyển sách đã triệt bản.

Nếu xem Argosy chưa đủ thì có thể đi The Strand Bookstore, Inc. ở vùng Greenwich Village. Người Nữu Ước gọi ngắn là Strand. Strand có 8 dặm dài toàn là sách, hơn 2 triệu sách cũ, đây là nơi bán sách cũ lớn nhất thế giới. Gọi là sách cũ nhưng thật ra là những quyển sách nhà xuất bản gửi ra để điểm sách, có khi chỉ được dở ra đọc một lần. Vào một tiệm sách lớn như vậy tưởng là mình có thể lạc hoặc ngơ ngáo, nhưng đừng lo vì những người bán hàng ở đây rất lịch sự, sốt sắng hướng dẫn tìm sách mình muốn mua. Giá cả ở đây rất phải chăng.

Nếu thích Shakespeare thì đến Shakespeare & Co, ở đây không thiếu tài liệu gì liên quan đến Shakespeare. Đến Coliseum Books, Gotham Book Mart hay vào the Drama Book Shop, dĩ nhiên là ở ngay trung tâm kịch nghệ và có thể mua đủ sách kể cả các vở kịch của tài tử hay các đạo diễn nổi tiếng. Hay còn mê Nữu Ước thì đến Rockefeller Center vào New York Bound Bookshop mua sách, tranh ảnh về New York từ thời xưa đến nay.

Ngoài ra ở Nữu Ước, nếu muốn đọc sách bất cứ thứ tiếng gì cũng có. Không những chỉ ở trong thư viện, mà gần như quốc gia nào cũng có một tiệm sách nhỏ lớn gì đó ở quanh Manhattan. Vào Kinokuniya ở gần Grand Central một nhà sách Nhật, chị có thể mua từ nhật báo, tuần báo, dĩa nhạc, cho đến sách mới vừa xuất bản v..v. Vào tiệm sách Pháp ở trung tâm Rockerfeller, có thể mua tự điển La rousse đủ cở. Có thể tìm truyện , thơ từ La Martine , Sagan đến sách thời nay.

Nhưng đi coi sách thì phải đến Barnes & Noble. B & N bán sách vừa rẽ vừa dầy đủ, không thiếu một thứ gì. Nhất là muốn tìm sách trẻ em, ở đây có đến hơn 3 triệu sách mới sách cũ chuyện cho nhi đồng. Nhiều sách còn được giảm giá đến 75%. B & N có rất nhiều chi nhánh ở quanh thanh phố, và các tiểu bang khác. Tiệm lớn nhất nằm ở đại lộ số 5 và đường 17, nơi Bill Gates, thiên tài đại tỉ phú đã đến để nói chuyện về quyển sách mới vừa cập nhập hóa của ông tựa đề là “Con đường trước mặt” (The Road Ahead). Một tay Bill Gates đã gầy dựng Microsoft thành một hãng computer thành công nhất thế giới. Ông có một lối nhìn thông suốt về tương lai của kỹ thuật trong thời đại mới.

Gần như các tiệm sách lớn ở Nữu Ước ngày nào cũng có các tác giả đến để giới thiệu sách, mình có thì giờ đi loanh quoanh thế nào cũng gặp vài tác giả. Sách hoạt họa, bản đồ thời xưa, dĩa nhạc cổ điển có thể tìm thấy ở Forbidden Planet, Sohozat hay nhiều tiệm sách nhỏ ở Greenwich Village. .

Lần tới mình đi vào một vài tiệm đặc biệt, đi đấu giá, hoặc đúng ra đi xem thiên hạ đấu giá. Còn nhiều mục khác, phải đi xem kịch và bảo tàng viện v.v .nữa chứ!

Hẹn thư tới


Chị Nh. thân mến,

Thật ra đi phố ở Nữu Ước để xem áo quần tân thời đúng kiểu thì quá dễ. Cái khó là đi phố ở Nữu Ước mà tìm mua được đồ cũng tân thời cũng đúng kiểu với giá rẻ. Trong thư trước hứa với chị mình sẽ đi mua đồ rẽ. Hôm nay sẽ dẫn chị đi vùng Soho, East Village. Muốn rẻ hơn một chút, không cần chọn lựa lắm thì đi Lower East Side. Muốn thời thượng mà không ngại đồ giả thì đi Canal St. Ngoài ra cũng có những thương ốc chỉ bán đồ giá hạ, hôm nay sẽ ráng đi vài nơi.

Phần nhiều những người đi phố ở Soho là những người theo đúng thời trang mà không muốn trả giá biểu của đại lộ số 5. Đây là người mình thường thấy nhất trên đường phố New York. Rất “chic” và đúng kiểu.

Qua East Village, dân đi dạo phố thuộc giới trẻ hơn. Họ chỉ muốn mua đồ có một không hai. Phần lớn là sinh viên đại học hoặc học sinh năm cuối cùng bậc trung học, muốn tìm cho mình một lối ăn mặc riêng biệt vừa đẹp vừa không giống ai. Như vậy kể ra là khó, nhưng nhờ ở Nữu Ước họ có thể làm được. Các tiệm ở đây bán áo quần đủ thứ, đủ cở. Có khi mình nhìn tưởng là diêm dúa lắm nhưng đám trẻ mặc vào lại không đến nỗi gì. Dạo này giới sinh viên thích ăn mặc kiểu của thời 1960, áo polyester, quần ống voi, tóc thẳng.

Phải có cả tuần mới đi hết vùng Lower East Side, giữa đường Canal và East Houston... Ở đây toàn các tiệm của người Do Thái. Bây giờ dù họ có giàu sang hơn thời mới di dân và dù nhà họ không còn ở ngay trong vùng này nữa, các cửa tiệm bán áo quần, giày dép và đồ trang sức từ cả thế kỷ trước vẫn còn đây. Các khu phố chen chúc nhau, không có những tủ kính bóng loáng như trên đại lộ số 5 hay Madison. Không có người đẹp ăn mặc sang trọng đứng chào hàng. Thường các cửa tiệm ở đây là của gia đình, vợ chồng hoặc người trong nhà trông coi, hàng hóa tưởng như vất ngổn ngang, nhưng hỏi đến thứ gì họ cũng biết. Một số chỉ bán sỉ nên có khi phải mua từng nửa tá một lần. Áo quần theo kiểu các designer danh tiếng rẻ hơn giá mua ở các nhà hàng lớn từ 20 đến 40 phần trăm. Muốn đi phố ở đây nên đi vào ngày thường. Gần như chín mươi phần trăm các cửa hàng ở đây là của người Do Thái nên họ đóng cửa ngày thứ bảy. Chủ nhật thì chen chân không lọt. Phải rất cẩn thận, vì có nhiều chủ tiệm thấy mặt mình hơi ngơ ngác, biết mình từ xa đến là họ lên giá hoặc đưa đồ xấu. Cứ việc trả giá thả cửa và nhớ xem cho kỹ trước khi mua. Ở đây thường không có phòng thử và hàng mua rồi không được trả lại.

Canal St. ở ngay trong phố Tàu. Gần như mình có thể mua bất cư kiểu đồng hồ, kiểu ví xách tay nào mới nhất của các designers lớn ở đây với giá rẻ bằng một phần mười giá chính thức. Bởi lẽ người ta làm giả. Có người chủ trương, muốn theo mode, mua đồ giả cũng được, xài ví chưa hư đã qua kiểu mới rồi, dại gì mà trả giá đắt. Nếu nghĩ như vậy thì không cần đi đâu hết. Có thể mua đồng hồ Cartier hay Rolex vàng với giá $10, hay mua ví của Dior hoặc Fendi rẻ như cho. Các tiệm trên đường Canal mở một năm 364 ngày chỉ có nghỉ ngày Tết âm lịch mà thôi.

Nếu không có thì giờ để đi rảo nhiều nơi thì nên vào Century 21, ở ngay đường Church St trong vùng Wall Street. Century 21, là thiên đường của những người biết chọn lựa y phục. Ở đây bán đủ đồ cho cả gia đình xài, từ áo quần người lớn, con nít cho đến vật dụng trong nhà. Từ ly tách cho đến khăn trải bàn, từ đồ lót cho đến đồ đi dạ hội, nhan nhãn đầy tên các designers danh tiếng với giá phải chăng. Century 21 mở 1 tuần 7 ngày từ 8 giờ sáng để phục vụ những nhân viên làm việc xung quanh khu đó. Bất tiện nhất là Century cũng không có phòng thử quần áo. Nhưng nếu mua rồi mà không ưng ý có thể trả lại được. Chỉ khổ là khi đem đi trả có hơi vất vả, tiệm lúc nào cũng đông người, các người bán hàng có khi lại làm khó. Có khi mất cả tiếng đồng hồ mới trả lại được cái áo giá 10 đồng.

Ngoài ra còn có nhiều tiệm bán y phục và đồ trang sức kiểu mới nhất với giá phải chăng như Bolston, Loehman, Syms v.v... Bolston's có hơn 5 tiệm trong Manhattan. Mua áo quần ở Bolston nhiều khi không thấy nhãn ở đâu nhưng nếu rành thì nhận ra được designer mình thích và chỉ phải trả có một nửa giá chính thức. Muốn thời thượng hơn thì đi Loehman. Trước kia chỉ có ở Nữu Ước mới có Loehman, bây giờ Loehman đã có chi nhánh ở các thành phố lớn. Đi Loehman mình phải lục lọi tìm tòi có khi mua được áo quần đúng kiểu rất rẻ. Y phục đàn ông thì có Syms. Syms bây giờ bắt đầu có chi nhánh ở các tỉnh lớn. Tuy vậy hàng hóa ở các tiệm Nữu Ước cũng khác hàng hóa gửi đi các chi nhánh. Hệ thống định giá tiền ở Syms rất rõ ràng. Trên bảng giá tiền có ghi ngày tháng. Giá tiền cứ sụt xuống mỗi 10 ngày, cho đến 30 ngày nếu bán chưa được, giá sau cùng sẽ là giá hạ nhất. Người ta gọi Syms là tiệm dành cho những người “tiêu thụ có học” nghĩa là biết giá trị của những đồ Syms bán.

Gần đây Nữu Ước có Daffy ở đường 14, đường 42 và đường 57. Daffy bây giờ đang được ăn khách với châm ngôn là “Bán hàng hóa rẻ cho triệu phú”. Áo quần mặc mỗi ngày hoặc y phục tiệc tùng bán với giá ít nhất là rẻ đi một nửa. Daffy ăn khách nhờ bán nhiều y phục may ở Âu Châu, nhất là từ các xứ thời trang: Ý, Pháp và Tây Ban Nha. Ngoài y phục đàn ông và đàn bà, Daffy bán rất nhiều quần áo, giày dép trẻ em. Daffy có phòng thử và cho trả lại nên dễ mua sắm hơn.

Strawberry bán áo quần giày dép cho giới phụ nữ trẻ rất phải chăng, có chi nhánh ở đường 42 và một vài tiệm trên đại lộ số 3 và đại lộ Lexington. Con gái trẻ đi ra đường mặc đồ mua ở Strawberry có người tưởng là mua ở các phố trên đại lộ Madison dù chất liệu có xấu hơn nhưng kiểu thì bắt chước rất tài tình. Nếu chỉ mặc theo thời một vài lần thì cũng đáng.

Ngoài ra, T.J.Max, Filene Basement, Marshalls v.v... nằm dọc theo các đại lộ số 3, số 6, phía dưới đường 14, 17, dù bây giờ đã có chi nhánh trên một vài tỉnh lớn, nhưng y phục bán ở Nữu Ước cũng vẫn đúng kiểu hơn.

Ở Nữu Ước còn có những khu đặc biệt bán những vật dụng hàng hóa thật đặc biệt. Lần tới mình sẽ đi vào các khu đó để coi sách vỡ, vải vóc, v.v v.v.

Hẹn thư sau