>> Du lịch Mỹ - Một góc ẩm thực Việt ở Mỹ
>> Du lịch Mỹ - Các kiểu sale mùa hè ở Mỹ
>> Chương trình du lịch Mỹ tham khảo

Du lịch Mỹ - Người Mỹ có những phong tục tập quán rất riêng. Nếu bạn yêu thích du lịch Mỹ hay thích tìm hiểu về đất nước và con người Hoa Kỳ, bạn nên đọc một số thông tin hay sau:
1. Gặp gỡ

my_01
Khi gặp ai đó lần đầu, người Mỹ thường có phong tục là bắt tay kể cả đàn ông và đàn bà. Họ thường chỉ ôm nhau thắm thiết đối với bạn thân hoặc những người bạn lâu ngày mới gặp lại. Hôn không phải là phổ biến, và đàn ông thường không hôn những người đàn ông khác.

Người Mỹ thường giới thiệu về mình bằng tên và họ (Hello, I am Sarah Smith) hoặc nếu như không cần trang trọng và ở mức độ thân thiện, họ chỉ giới thiệu tên (Hi, I am Sarah). Câu trả lời thông thường của bạn khi ai đó đã giới thiệu với bạn là Pleased to meet you.

Trừ khi người đó giới thiệu bằng danh và họ (Mr/Ms Smith), bạn nên gọi họ bằng tên. Thông thường trọng các công việc và xã hội, người Mỹ thường gọi nhau bằng tên.

Tuy nhiên, bạn luôn luôn nên gọi các giáo sư trong các trường đại học bằng chức danh và họ (ví dụ: Professor Smith), trừ khi họ cho phép hoặc yêu cầu bạn gọi họ bằng tên.
2. Nói chuyện qua điện thoại
my_02
Người Mỹ thường trả lời qua điện thoại bằng việc nói "Hello". Nếu bạn gọi về vấn đề công việc, người trả lời điện thoại thường bắt đầu bằng tên công ty và tên của họ sau đó. Nếu bạn gặp ngay người mình cần thì chỉ cần nói Hello và tên của mình. Nếu không, bạn nên hỏi người trả lời điện thoại một cách lịch sự "May I speak with George Brown please?"

Đa số người Mỹ thường có máy trả lời điện thoại tự động ở nhà. Đồng thời, đa số các công ty thường có các tin nhắn bằng giọng nói cho nhân viên của mình do đó bạn có thể để lại tin nhắn. Hãy nói tên họ của bạn rõ ràng và để lại số điện thoại để họ có thể gọi lại cho bạn. Các tin nhắn nên ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề.

3. Ăn hàng
Tất cả các nhà hàng của Mỹ đều chấp nhận thanh toán bằng tiền mặt, và hầu hết các quán (thậm chí cả các quán ăn nhanh (fast food)) đều chấp nhận thanh toán bằng thẻ. Một vài nhà hàng chấp nhận ATM. Hầu như không có nhà hàng nào chấp nhận thanh toán bằng séc (check).

Thông thường một số nhà hàng đông bạn sẽ phải chờ để có chỗ. Có rất nhiều nhà hàng đông không chấp nhận việc đặt chỗ trước hoặc chỉ chấp nhận đặt chỗ cho những tiệc lớn hoặc nhiều người (ít nhất là 6 người). Ở những nhà hàng như vậy, vào các tối cuối tuần sẽ rất đông, bạn có thể phải chờ đến 1 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, các nhà hàng có quy mô lớn và trang trọng sẽ chấp nhận đặt chỗ trước.
Rất nhiều nhà hàng ở Mỹ (trừ quán ăn nhanh) được cấp bằng để uống rượu. Rượu và bia luôn luôn có sẵn, một số nhà hàng có loại rượu mạnh như vodka hoặc whisky. Người Mỹ thông thường không uống các loại rượu mạnh, nhưng số đồ uống của họ thì có tới vài trăm, rất đa dạng. Các nhà hàng có đồ uống độ cồn cao thường được gọi là quầy bán rượu. Độ tuổi được phép uống rượu của Mỹ là 21.

Do đó nếu trông bạn có vẻ trẻ thì hãy chuẩn bị sẵn sàng giấy tờ như giấy phép lái xe hoặc chứng minh thư để chứng minh cho họ là bạn đủ tuổi để uống rượu.
4. Tiền boa (tipping)
my_03
Có một số tình huống mà bạn luôn luôn phải chuẩn bị tiền boa. Tình huống thường xuyên nhất là đi ăn nhà hàng. Các nhà hàng ở Mỹ không tính tiền dịch vụ do đó các khách hàng đều phải để lại tiền boa cho người phục vụ. Thông thường người ta thường để lại tiền tip khoảng 15% tổng số tiền thanh toán của hóa đơn, hoặc 20% nếu thấy dịch vụ ở nhà hàng đó tốt. Nếu dịch vụ ở đó bất thường rất tồi tệ thì bạn có thể trả 10% cho dịch vụ.

Các tình huống khác mà bạn cũng phải trả tiền tip đó là cắt tóc, đi taxi, boa cho người mang hành lý, người tìm chỗ đỗ xe hoặc người phục vụ ở quầy rượu. Thông thường luật là 15% tổng số tiền thanh toán trên hóa đơn. Trong trường hợp không có hóa đơn, bạn có thể boa cho họ tùy theo, nhưng ít nhất là từ 1 đến 5 đô la.

5. Hút thuốc
my_04
Hút thuốc không phải là một hiện tượng phổ biến ở Mỹ như các nước khác. Nói chung, người Mỹ hút thuốc ít hơn người châu Âu và ít hơn hẳn người châu Á. Do đó hút thuốc hầu như không được dân Mỹ chấp nhận.

Hút thuốc bị cấm ở rất nhiều nơi như các khu công sở, các dịch vụ chuyên chở dân dụng (máy bay), cửa hàng, nhà hát, rạp chiếu phim, trường học và các dịch vụ công cộng.

Nếu như bạn đang ở trong tòa nhà thì bạn không nên hút thuốc trừ khi tòa nhà đó có chỗ dành riêng cho người hút thuốc. Các nơi cho phép hút thuốc như quán rượu, hộp đêm, một số nhà hàng. Nếu nhà hàng cho phép hút thuốc, họ sẽ để dành một nơi riêng cho những người muốn hút.

Nếu bạn đi cùng với một người khác, thậm chí cả ở ngoài trời, cách lịch sự nhất là hỏi họ có ngại không nếu bạn muốn hút thuốc.
Tuổi được phép hút thuốc ở Mỹ là 18. Nếu bạn mua thuốc lá hoặc các sản phẩm tương tự và trông bạn trẻ, người bán hàng chắc chắn sẽ hỏi tuổi và bạn phải chứng minh bạn hơn 18 tuổi để được mua hàng và hút thuốc.
Theo XZone - Ngày 18/03/2014

>> Du lịch Canada - Thăm nơi đất lạnh tình nồng
>> Nhận xét của khách hàng về tour Canada ở Hoàn Mỹ
>> Chương trình du lịch Canada tham khảo

Du lịch Canada - Thành phố Québec là tỉnh lỵ của tỉnh Québec ở miền Đông Canada. Trong đất nước Canada mà ngôn ngữ chính thức ở cấp trung ương và cấp tỉnh (nếu gọi cho đúng là tỉnh/bang vì thực chất mỗi tỉnh là một bang có quốc hội và chính phủ của tỉnh/bang) đều là tiếng Anh, thì riêng ở tỉnh Québec, tiếng Pháp được công nhận là ngôn ngữ chính thức.
Đến Québec, bạn có cảm giác như đi đến một thành phố của nước Pháp.
Thành phố cổ xưa nhất Canada
Trước khi thăm thú, chúng tôi cũng đã tìm hiểu đôi nét về Québec. Năm 1935, nhà thám hiểm Pháp Jacques Cartier đến vùng này và gọi nó là Nước Pháp mới (Nowelle France). Lúc đó, nơi đây có tên là Stradacona với khoảng 1.000 người bản địa thuộc bộ lạc da đỏ Iroquois và Algonquin. Vì sự chống đối của dân địa phương và thời tiết khắc nghiệt vào mùa đông, Jacques Cartier cuối cùng phải trở về Pháp.

quebec_01
Thành phố Québec cổ bên dòng sông Saint Laurent
Hơn nửa thế kỷ sau, chính nhà thám hiểm người Pháp là Samuel de Champlain mới thực sự là người bắt đầu xây dựng thành phố Québec vào năm 1608. Champlain được vinh danh là "Người cha của nước Pháp mới", trở thành toàn quyền cai trị lãnh thổ này cho đến khi qua đời vào năm 1635.
Về sau, qua nhiều cuộc chiến tranh, người Anh đánh bại người Pháp và làm chủ lãnh thổ Canada. Pháp mất quyền cai trị vùng Québec, nhưng hơn nửa triệu người Pháp ở đây vẫn duy trì những truyền thống văn hóa, sinh hoạt Pháp. Hiện nay, trong một nước Canada thống nhất, tỉnh Québec được hưởng một "quy chế đặc biệt" với nền văn hóa, ngôn ngữ, phong tục tập quán riêng. Ngày 27-11-2006, quốc hội Canada thông qua một kiến nghị công nhận "người dân Québec họp thành một dân tộc trong nước Canada thống nhất".Tỉnh Québec có số dân là tám triệu người, còn thành phố Québec có 500 ngàn dân.
quebec_02
Quán cà phê vỉa hè
Québec có hai khu vực riêng biệt: Thành phố hiện đại và thành phố cổ. Chúng tôi nghỉ tại một khách sạn trong khu phố hiện đại, nơi có nhiều tòa cao ốc, trụ sở ngân hàng, văn phòng công ty, cơ quan chính phủ, giống như các thành phố khác ở Bắc Mỹ. Trọng điểm tham quan của chúng tôi là thành phố cổ, nơi đã được UNESCO xếp vào danh sách di sản văn hóa của thế giới từ năm 1985.
Thành phố cổ có diện tích 11km2, chia làm hai khu vực: Thành phố trên cao và Thành phố bên dưới.Đây là nét đặc biệt của Québec, tạo nên vẻ đẹp độc đáo kỳ lạ và hấp dẫn mà ít thành phố nào trên thế giới có được.
Thành phố trên cao
Chiếc xe bus đưa chúng tôi đến Thành phố trên cao, vì đây là tâm điểm của Québec, là trung tâm chính trị và quân sự khi Québec là thuộc địa của Pháp. Thành phố nằm trên đỉnh cao, có tên là Mũi Kim Cương nhìn xuống dòng sông Saint Laurent bên dưới.Những du khách như chúng tôi không khỏi trầm trồ nhìn ngắm quanh cảnh đẹp trải dài đến tận chân trời.
quebec_03
Đường Petit Champlain
Đứng giữa quảng trường Dufferin, nhìn chung quanh chỉ thấy toàn những kiến trúc cổ theo phong cách châu Âu của những thế kỷ trước. Nổi bật nhất là Tòa lâu đài Frontenac, uy nghi, tráng lệ, vượt lên các công trình khác trên nền trời cao. Lâu đài được xây dựng vào cuối thế kỷ XIX, lấy tên hầu tước Pháp Frontenac (1620-1698) đã nhiều lần làm toàn quyền Pháp ở xứ này. Lâu đài có quy mô lớn như những lâu đài cổ ở châu Âu, bốn góc có bốn tháp tròn, còn mái thì lợp bằng đồng. Lâu đài đồng thời cũng là một khách sạn cao cấp với 650 phòng, là nơi trú ngụ của nhiều vị quốc vương, nguyên thủ quốc gia khi họ đến thăm Canada.
Đối diện với lâu đài Frontenac, ở phía bên kia quảng trường Dufferin, là bức tượng đặt trên bệ cao 15 mét mà anh hướng dẫn viên giới thiệu là tượng của Samuel de Champlain, người đã cho khởi công xây dựng thành phố Québec vào năm 1608. Tản bộ xung quanh quảng trường Dufferin, du khách có thể ngắm nhìn một số công trình kiến trúc quan trọng như Tòa thị chính (được xây dựng từ năm 1896), Nhà thờ Đức Bà (được xây cách đây 350 năm, theo phong cách baroque), Trường Đại học Laval (xây dựng năm 1949) là trường đại học Pháp ngữ đầu tiên ở Bắc Mỹ.
quebec_04
Tác giả trước tượng Samuel de Champlain
Thú vị nhất là đi tản bộ trong những phố nhỏ. Có những chiếc xe ngựa chở du khách chạy lọc cọc trên những con đường lát đá mòn nhẵn thín. Người đi bộ thì luồn lách qua những con đường ngoằn ngoèo xinh xắn.Chúng tôi vừa đi vừa ngắm nhìn những ngôi nhà đầy ắp những giàn hoa trên khung cửa.Có những quán nhỏ bán hàng lưu niệm.Những họa sĩ ngồi vẽ tranh cho du khách ngay trên đường phố, những nhạc công kéo đàn accordeon hoặc đàn violon ngay trên vỉa hè và cũng có những người đứng làm nhân tượng ở các góc phố để xin tiền du khách.
Bên cạnh đó, là những quán ăn trong những ngôi nhà cổ kính với vách tường bằng đá, với mái hiên nghiêng phủ đầy hoa. Lại có những quán cà phê trên vỉa hè chật hẹp mà ngồi ở đấy, vừa nhâm nhi ly cà phê vừa ngắm nhìn quang cảnh chung quanh, thì thật là thú vị. Người đi bộ rất đông, có thể nói là chen chúc nhau, nhưng không ồn ào, không huyên náo, thể hiện nếp sống rất văn minh. Cảnh tượng ở đây thật giống ở trên đồi Montmarte của thủ đô Paris, không chỉ vì cảnh quan, mà còn vì mọi người đều nói tiếng Pháp.
quebec_05
Bán tranh trên đường phố
Rất tiếc là vì đi theo đoàn nên tôi không thể ở đây lâu, chỉ thăm thú một vài quãng đường rồi phải nhanh chân trở lại nhập với đoàn du khách để thăm Thành phố bên dưới.
Thành phố bên dưới
Để xuống Thành phố bên dưới, phương tiện nhanh và thuận lợi nhất là ngồi ca-bin theo đường ray tuột dốc. Trong khi chiếc ca-bin từ từ tuột xuống, du khách ngồi bên trong đã có thể nhìn thấy một phong cảnh ngoạn mục là dòng sông Saint Laurent với những chiếc phà qua lại, nối liền thành phố Québec với thành phố Levis bên kia bờ sông.
quebec_06
Lâu đài Frontenac
Ca-bin dừng lại trong trạm có tên là Ngôi nhà Louis Jollet, lấy tên của một nhà thám hiểm Pháp đã tìm ra con sông Mississipi. Xưa kia, Thành phố trên cao là nơi cư ngụ của những người thuộc tầng lớp thượng lưu, còn Thành phố bên dưới là nơi sinh sống của tầng lớp dân thường, những nhà buôn, những người thợ thủ công. Ngày nay, sự khác biệt đó không còn nữa.
Thành phố bên dưới còn náo nhiệt hơn Thành phố trên cao vì hàng quán ở đây nhiều hơn, dân số đông hơn. Con đường chính tại đây có tên là Petit Champlain. Đường nhỏ hẹp, hai bên đường có khoảng 50 nhà hàng, quán ăn, nhưng do xuất hiện ngay từ khi thành phố Québec ra đời năm 1608 nên được xem là trung tâm thương mại cổ xưa nhất ở Bắc Mỹ.
quebec_07
Xe ngựa chạy trong thành phố cổ
Từ Thành phố trên cao đi xuống nếu không ngồi ca-bin theo đường ray tuột dốc, du khách có thể đi bộ theo con đường bậc thang có cái tên rùng rợn là Thang gãy cổ. Du khách thường không chọn cách này vì vừa mệt vừa mất thời gian, vào mùa đông còn dễ trượt ngã. Xuống bậc cuối cùng của Thang gãy cổ, là lối đi vào đường Petit Champlain, một con đường ngắn nhưng rất đẹp. Từ đó tỏa ra những con đường nhỏ hơn ở hai bên, cũng lát đá, cũng quán cà phê, hiệu bánh, quán ăn, cửa hàng lưu niệm, tất cả đều nho nhỏ xinh xắn, xây dựng theo kiểu những nhà cổ ở châu Âu, với những mái nhà nghiêng có những cửa nhỏ trổ dưới mái nhà.
quebec-dem-lung-linh
Đoàn khách của du lịch Hoàn Mỹ tại Québec, Canada
Ở đầu đường, bỗng xuất hiện một số nhà quý tộc và mệnh phụ phu nhân với những mái tóc giả, những trang phục lộng lẫy của thời phong kiến. Họ vừa đi vừa cất tiếng chào mừng du khách bằng tiếng Pháp, thỉnh thoảng dừng lại để du khách chụp ảnh chung làm kỷ niệm. Ở một con đường khác, một nhóm diễn viên ăn mặc theo kiểu nông dân Pháp thời xưa, vừa đẩy một xe chở thùng rượu vang vừa cãi nhau inh ỏi, khiến du khách bật cười và vỗ tay hoan nghênh nhiệt liệt.
Không khí ở thành phố Québec cổ quả thật như trong ngày hội. Từ nhỏ, tôi theo học trường Pháp, tiếp thu nền văn hóa đầy tính nhân văn của nước Pháp, cho nên cái gì có liên quan đến nước Pháp tôi đều cảm thấy rất gần gũi. Nên với riêng tôi, Québec rất gần gũi. Và so với những thành phố của Canada tôi đã đi thăm (Vancouver, Victoria, Ottawa, Montreal, Toronto), tôi cho rằng Québec là thành phố đẹp nhất.
Theo Trần Vĩnh An - Ngày 14/03/2014