>> Du lịch Mỹ - Tiền lẻ quên ở sân bay Mỹ
>> Nhận xét của khách hàng đi tour Mỹ tại Hoàn Mỹ
>> Chương trình du lịch Mỹ tham khảo

Du lịch Mỹ - Tại Mỹ, Tổng thống Obama vừa ký một bộ luật sửa đổi về y tế, Medicare, qua đó trả lương cho bác sĩ dựa vào đánh giá của bệnh nhân. Nhưng những tiêu chí đánh giá và phương thức đánh giá lại chưa rõ ràng và còn nhiều tranh cãi giữa các bên.

Cho đến nay, Chính phủ Mỹ và các công ty bảo hiểm trả lương cho bác sĩ tùy số lượng dịch vụ cung cấp. Các nhà kinh tế học và nhà lập pháp tại Mỹ từ lâu kêu gọi khuyến khích cải cách việc trả lương cho bác sĩ dựa vào chất lượng, chứ không phải số lượng việc chăm sóc bệnh nhân. Mục tiêu ấy có trong đạo luật sức khoẻ Affordable Care Act, trong đó có điều khoản phạt bệnh viện nào chữa trị nhưng bệnh nhân bị mắc bệnh lại. Trả tiền đúng chất lượng là cách mà các công ty bảo hiểm tư nhân, chủ doanh nghiệp và chương trình bảo hiểm y tế Medicare của từng bang đã áp dụng.

benhnhanchamdiembacsi_01
Tổng thống Obama ký luật Medicare sửa đổi vào tháng 4 vừa qua.

Vào tháng 4 vừa qua, Tổng thống Obama ký vào dự luật sửa đổi chương trình y tế Medicare dựa theo hiệu quả chữa trị. Theo điều luật mới này, chương trình Medicare hiện đang áp dụng cho 54 triệu người lớn tuổi và khuyết tật tại Mỹ, sẽ bắt đầu đánh giá bác sĩ theo thang điểm từ 0 đến 100 dựa vào các yếu tố như chất lượng và hiệu quả. Các bác sĩ có điểm cao sẽ được trả lương cao hơn mức phí tiêu chuẩn của Medicare, còn ngược lại sẽ chịu mức phạt tương ứng.

Công thức chi trả mới này của Medicare sẽ bắt đầu áp dụng từ năm 2019. Vấn đề là chưa có tổ chức nào đồng tình với tiêu chuẩn đo lường chất lượng hay hiệu quả của việc chăm sóc bệnh nhân này. Viện Nghiên cứu sức khỏe và chất lượng (Agency for Healthcare Research and Quality) của liên bang Mỹ đưa ra 2.167 chỉ số đo do hơn 100 tổ chức đề ra để đánh giá, bao gồm cả việc có bao nhiêu người vào viện vì bệnh tim uống aspirin trong vòng 24 giờ đồng hồ và bao nhiêu bệnh nhân thừa cân được tư vấn về dinh dưỡng. David Blumenthal, Chủ tịch quỹ Commonwealth, quỹ tài trợ nhiên cứu chính sách y tế, cho rằng đạo luật mới đưa ra các thước đo đánh giá bác sĩ là không đồng bộ, thiếu nhất quán và trùng lắp.

Từ những năm 1970 thế kỷ trước, ngành y tế Mỹ đã nỗ lực để đưa ra cách đo lường hiệu quả chăm sóc y tế khi các nhà nghiên cứu tìm hiểu và biết được vấn đề chi phí y tế tăng nhanh là tùy vào nơi bệnh nhân sống hay bệnh viện nào họ đăng ký khi chữa cùng một căn bệnh. Năm 1998, một báo cáo của Viện Y tế Mỹ cho rằng số vụ tử vong do sai lầm trong điều trị nhiều hơn số tử vong do tai nạn giao thông hay ung thư vú. Trên thực tế, khó có được câu trả lời rõ ràng dựa vào chứng cứ y học.

Theo bà Margaret O'Kane, Chủ tịch Ủy ban quốc gia đảm bảo chất lượng y tế: "Bạn có thể dễ dàng biết được có bao nhiêu phụ nữ nên chụp X-quang tuyến vú và đã được chụp. Nhưng không hề dễ dàng nếu bạn muốn biết có bao nhiêu phụ nữ bị ung thư vú được hưởng chế độ điều trị thích hợp".

Trước đó cũng có vài dự án đưa ra phương pháp đo lường để cải thiện chất lượng y tế nhưng lại bị một số bên phản đối. James Feldman, một bác sĩ khoa Cấp cứu tại Bệnh viện Boston Medical Center, cho biết cho đến khi liên bang Mỹ thay đổi một số hướng dẫn hồi năm 2008, bệnh viện của ông vẫn đánh giá chất lượng chăm sóc y tế dựa vào một bệnh nhân bị viêm phổi uống kháng sinh bao nhiêu lần trong vòng bốn giờ đồng hồ từ lúc vào phòng cấp cứu. Việc đo lường dựa vào thời gian cấp cứu được cho là giảm thiểu ca tử vong do viêm phổi. Nhưng trên thực tế, theo bác sĩ Feldman, các bác sĩ cấp cứu ưu tiên các ca viêm phổi hơn các ca bị các bệnh khác, hoặc cho dùng kháng sinh ngay lập tức mà không cần chờ kết quả xét nghiệm. Ông nói: "Mọi người tuân thủ các hướng dẫn này bởi họ nghĩ sẽ có lợi nhưng thực chất có thể là không".
 
Thậm chí, cũng chưa rõ ràng cần có bao nhiêu chỉ số mà bác sĩ cần phải báo cáo.

Ann Greiner, Phó chủ tịch đối ngoại tại Diễn đàn chất lượng quốc gia  Mỹ, lập ra các tiêu chuẩn đo lường về chăm sóc sức khỏe, cho biết: "Nếu liên kết tiền lương của bác sĩ với các chỉ số đánh giá năng lực này thì cũng cần phải chắc chắn việc đo lường là đáng tin cậy, nhất quán và có thể cải thiện chăm sóc y tế".

Theo báo Sài Gòn tiếp thị

>> Du lịch Mỹ - Tiền lẻ quên ở sân bay Mỹ
>> Nhận xét của khách hàng đi tour Mỹ tại Hoàn Mỹ
>> Chương trình du lịch Mỹ tham khảo

Du lịch Mỹ - Clarence Kendall, chủ nông trại ở Pearce (bang Arizona, Mỹ) bị ngã từ đống cỏ khô xuống, đập đầu vào cạnh thùng xe tải, chấn thương vùng đầu. Ông được bảo hiểm y tế chi trả hầu hết phí điều trị. Nhưng có một hóa đơn mà bảo hiểm không trả, lên đến 47.182 đô la Mỹ.

Đó là hóa đơn từ Air Methods, công ty cứu thương bằng trực thăng đã chuyển Kendall đến bệnh viện sau cú ngã cách đây gần hai năm.

"Nhìn vào con số, tôi suýt trụy tim", Kendall nói. Ông vẫn chưa trả khoản tiền bằng với thu nhập cả năm của ông. Và Air Methods, công ty cứu thương trực thăng lớn nhất Mỹ, với doanh thu hơn 1 tỉ đô la Mỹ năm qua, đang kiện Kendall.

Một khách hàng khác của Air Methods là Marc Dotson ở bang Ohio đã đệ đơn xin phá sản để tránh trả khoản tiền 22.150 đô la Mỹ mà công ty bay này đòi sau khi đưa vợ ông đi cấp cứu. "Họ ám quẻ tôi trong thời gian rất dài", Dotson nói. Đệ đơn phá sản nghĩa là gia đình ông mất quyền tiếp cận các gói tín dụng trong thời gian dài.

Ước tính từ Hiệp hội Dịch vụ y tế hàng không (Mỹ), mỗi năm có 400.000 lượt người sử dụng dịch vụ này. Air Methods là tay chơi lớn nhất trong ngành, chiếm thị phần 30% ở Mỹ. Lợi nhuận của họ hiện tại tăng bảy lần so với cách đây 10 năm. Hóa đơn trung bình mỗi ca bay của Air Methods năm 2014 là 40.766 đô la Mỹ, so với 17.262 đô la Mỹ cách đây năm năm. Sự sinh lợi lớn của ngành khiến nhiều công ty nhảy vào tham gia, họ liên tục mở rộng mạng lưới, mua thêm những máy bay hiện đại để cạnh tranh.

choangvangvoihoadoncuuho_01 

Theo tính toán của Greg Hildenbrand, điều hành hãng trực thăng cứu thương công ích Life Star of Kansas, chi phí mỗi chuyến bay của hãng ông vào khoảng 7.400 đô la Mỹ. Một số hãng khác tiết lộ con số gần với con số của Hildenbrand. Cao lắm thì cũng chỉ vào khoảng 9.000- 10.000 đô la Mỹ. Vậy việc Air Methods đòi phí trung bình 40.000 đô la Mỹ cho mỗi chuyến thì có phải là siêu lợi nhuận không? Nhưng Air Methos lập luận rằng phí cao nhằm bù lại suất đầu tư ban đầu lớn bởi máy bay trực thăng một động cơ có giá 4 triệu đô la Mỹ.

Tại sao lại có những khách hàng "khó chịu" như Kendall hay Dotson kể trên? Thường khi họ gọi cấp cứu, họ không được cho biết rằng người nhà của họ sẽ được vận chuyển thế nào. Còn các công ty trực thăng cứu hộ cứ đến đem bệnh nhân đi, bất chấp người nhà họ có trả nổi tiền hay không.

Một số bệnh nhân không biết tại sao đi quãng đường ngắn mà chi phí lại lớn thế. Và các hóa đơn vận chuyển kiểu này khiến họ căng thẳng hơn trong quá trình hồi phục. Một số bệnh nhân thắc mắc sao không đưa họ đến bệnh viện bằng xe cứu thương bình thường, vừa rẻ lại vừa thích hợp trong việc đối phó với bệnh tình của họ. Một số nói rằng họ đến bệnh viện bằng đường bộ còn nhanh hơn đường bay.

Diana Kidd, luật sư ở bang New York bị tai nạn xe mô tô vào tháng 7-2012. Bà được Air Methods chuyển đến bệnh viện, rồi sau đó họ đưa bà hóa đơn 36.646 đô la Mỹ. Diana Kidd chẳng những không trả tiền mà còn đang kiện lại Air Methods, với tính toán rằng cấp cứu bằng xe cứu thương bình thường mất ít thời gian hơn 1 giờ 55 phút mà Air Methods thực hiện.

Các công ty trực thăng cứu thương thường không lấy được hết tiền từ các bệnh nhân, họ giảm tiền với hy vọng lấy lại được một chút. Bà Diana Kidd nói đại diện của Air Methods đề nghị giảm hóa đơn của bà xuống 10.000 đô la Mỹ nếu bà cung cấp thông tin cá nhân chứng tỏ thiếu tiền để trả, bà đã từ chối.

Ông Kendall nói Air Methods đề nghị giảm hóa đơn của ông xuống 33.000 đô la Mỹ nhưng ông nghĩ con số trên vẫn quá cao và rằng ông sẽ trả không quá 10.000 đô la.

Trước các khoản nợ trên, Air Methods và hãng cấp cứu bằng trực thăng chỉ còn trông chờ vào những bệnh nhân có bảo hiểm y tế, vì lấy tiền từ hãng bảo hiểm dễ hơn từ dân thường. Nhưng các hãng bảo hiểm gần đây đã khôn ngoan hơn trong các gói dịch vụ, họ chỉ chi trả một phần tiền trong dịch vụ cứu thương trực thăng, phần còn lại người mua bảo hiểm trả. Trên thực tế, người dân không phải ai cũng có dư tiền để mua các gói bảo hiểm y tế đảm bảo trả 100% phí cứu thương trực thăng.

Sự dè dặt của các hãng bảo hiểm, sự dè chừng của dân chúng tăng lên cộng với quá nhiều công ty tham gia khiến nguồn cung của ngành này đang tăng mạnh so với nguồn cầu. Năm 2013, trung bình mỗi máy bay trực thăng chỉ bay 469 giờ, giảm 20% so với năm 2006 và là con số thấp nhất kể từ năm 1980.

Theo báo Sài Gòn tiếp thị