>> Nhận xét của khách hàng đi tour Mỹ tại Hoàn Mỹ
>> Hình ảnh đoàn khách của DL Hoàn Mỹ tại Mỹ
>> Chương trình du lịch Mỹ tham khảo

Du lịch Mỹ - Trước khi đi Mỹ, tôi nhận được lời khuyên nhớ canh mua hàng sale (giảm giá) rẻ lắm. Vốn không phải tín đồ mua sắm, tôi phớt lờ lời khuyên này. Ấy vậy mà tôi cũng bị "thuốc" bởi đủ cách bán hàng sale.
 

Sale từ shop...

nhatkyvecackieusale_01 

Đến Mỹ đúng vào dịp Summer sale (giảm giá mùa hè), và July-fourth (4.7 - ngày lễ Quốc khánh Mỹ), đi đâu cũng thấy các cửa kính chói loà: "On sale 50 - 70%" hoặc "all sale 50%", từ mall (phố mua sắm lớn) đến outlet (các khu tập trung bán hàng hiệu giảm giá). Mua hai tặng một, mua cái thứ nhất thì được giảm giá 50% cái thứ hai, mua bốn tính tiền ba... rất quen thuộc với người tiêu dùng Mỹ. Thỉnh thoảng lại thấy các anh chàng cầm bảng quảng cáo "50% - 60% off... đủ loại" nhảy múa tưng bừng ngoài các cửa hàng chào mời khách trong cái nắng oi ả.

Mùa hè, 7, 8 giờ tối trời vẫn sáng trưng, nên không chờ đến cuối tuần các mall (phố mua bán lớn) mới đông, mà sau giờ làm việc ngày thường đã thấy chỗ nào cũng hàng dãy người xếp hàng trước các cửa hàng. Mỗi mall rộng khoảng vài chục hecta, với cả trăm cửa hàng đủ mọi thương hiệu nổi tiếng, đi trễ khó mà tìm được chỗ đậu xe, vì vậy mỗi lần đi mall là mất cả ngày mới đã. Bước vào mall thì mát rượi, mùi thơm thoang thoảng, tiếng nhạc du dương trầm bổng làm người ta quên đi nắng nóng, ai cũng náo nức tìm mua.

Tuy vậy, các cửa hàng chính hiệu dù đã sale rồi nhưng một cái quần jean Levis cũng còn 50 - 70 USD là bình thường, túi xách Coach xoàng xoàng cũng phải trên 100 USD. Người quen sống lâu ở Mỹ mách bảo, muốn mua được hàng hiệu vừa túi tiền thì phải vào các shop của T-J -Maxx, Marshall, hay Ross - ba hệ thống cửa hàng chuyên bán đủ loại hàng hiệu tồn kho giá rất rẻ.

Những nơi này, một túi xách Tommy chỉ khoảng 29 USD, đôi giày Puma 25 USD, áo thun Adidas từ 7 - 15 USD. Không chỉ quần áo, giày dép nơi đây còn bán đủ các mặt hàng từ mỹ phẩm, đồ chơi, đồ nhà bếp... rẻ thấy ham, thích nhất là bảo đảm đúng hàng hiệu. Mua xong được đổi, trả thoải mái... Mà bạn cũng đừng tưởng những nơi này kém sang trọng, cũng lộng lẫy, sáng loà, phục vụ chu đáo như bất kỳ tiệm hàng hiệu chính gốc nào. Thích nhất là tha hồ lựa chọn, tha hồ thử quần áo chẳng ai phàn nàn, lúc nào các nhân viên bán hàng cũng tươi cười, tận tình phục vụ.

Khi tôi xách mấy cái túi ra quầy tính tiền cũng là lúc sắp đến giờ đóng cửa. Cô nhân viên thoăn thoắt scan giá hàng và trừ đi 65% giảm giá, tuy vậy hoá đơn cũng lên đến hơn 300 USD, ngoài dự toán của tôi... Tôi nói, "Xin lỗi, tôi không đủ tiền, để tôi bỏ lại vài món".

Dù đã gần giờ về, cô bán hàng vẫn vui vẻ: "Mời bà, cứ tự nhiên". Bỏ ra vài món thì số tiền phải trả tính cả thuế tròm trèm 200USD. Bước ra khỏi tiệm lúc này tôi mới cảm thấy mệt mỏi và hoa mắt suýt chút nữa thì đâm sầm vào cửa kính trong suốt trước mặt. Đây là lần đầu tiên tôi vào Ross ở thành phố Dallas, Texas. Sau này được vài lần đến Marshall tôi đã tự tin và thành thạo hơn, không cần thử, chỉ chọn mang về... không thích thì lại trả, thậm chí nếu thấy lần sau giá sale nhiều hơn mang đến đổi cũng được. Kiểu bán hàng như vậy thì làm sao mà kềm lòng cho đặng!

... Đến garage

Nhà ở Mỹ, đa phần đều có garage thường thì đủ chỗ cho hai chiếc xe hơi, rộng hơn thì được ba bốn chiếc. Và nhiều nhà cứ để xe ngoài đường, tận dụng garage làm kho chứa đồ. Ở lâu mới biết, cái thú đi mua hàng sale không chỉ riêng có ở khách du lịch mà đa phần người Việt nào ở Mỹ cũng thích mua hàng sale. Cuối tuần đi siêu thị hay shopping thấy hàng sale là mua, nhiều khi chưa dùng đến cứ chất chồng, chất đống trong tủ lạnh, garage...

nhatkyvecackieusale_02
Không ai biết được vòng đời của mấy món hàng bán ở đây đã được sale bao nhiêu lần, qua bao nhiêu chủ. Chỉ thấy ưng ý, là lạ là mua. (Ảnh minh họa)

Cô bạn tôi qua Mỹ gần mười năm, cho biết cái thú mua sắm quần áo trong mall của cô chưa bao giờ vơi, quần áo trong tủ không hề trống, treo chật đến nỗi có những món không hề nhớ, đã mua lúc nào. Khi tủ hết chỗ chứa, garage quá bề bộn thì cả nhà xúm vô dọn mở cửa garage bán sale. Cuối tuần đi trên đường thường thấy có bảng đề "Garage Sale", kèm mũi tên chỉ dẫn vào tận từng nhà. Vào đây mua hàng thật thú vị, hàng gì cũng có bán rẻ rề.

Món nhỏ nhỏ 50 cent, 1 USD, nhiều lắm thì vài USD/món. Một cái áo sơmi còn mới nguyên, giá 49 USD, sale còn 16 USD; nhưng bán ở garage sale chỉ có 1 USD có lẻ vì nó đã bị chủ nhà bỏ quên lâu quá, lỗi thời. Bạn tôi kể, thích nhất là mua được những bức tranh đẹp, hay đồ trang trí nhà cửa "made in Italy" hay Japan hẳn hoi, giá chỉ vài USD. Cô bạn chẳng giấu giếm gì khi cho biết lúc mới qua Mỹ, 90% đồ dùng trong nhà của cô là hàng mua từ garage sale. Bây giờ khá giả hơn, sắm đồ mới, cô lại dọn ra garage sale... Bởi vậy không ai biết được vòng đời của mấy món hàng bán ở đây đã được sale bao nhiêu lần, qua bao nhiêu chủ...; chỉ thấy, ưng ý, là lạ là mua.

Hai ngày cuối tuần cả nhà bán được chừng trăm USD là nhiều, dưới cái nóng hầm hập của garage, nên nhà giàu thường không chọn cách sale hàng kiểu này mà dọn ra đường cho không các tổ chức từ thiện. Các cơ quan này, gom hàng về làm vệ sinh rồi lại tập kết hàng vào các cửa hàng "Good Will". Những nơi này bán rẻ như cho, chịu khó sưu tầm cũng được những món hàng thật đã, tôi mua được một bộ nồi Vision ba cái mới nguyên ở một Good Will tại San Diego chỉ 3 USD, một bộ dao 12 món chỉ có 2 USD... Các tổ chức này thường gửi thư đến từng nhà, thông báo rõ lịch hàng tuần, hàng tháng họ sẽ đi gom hàng để chủ nhà chuẩn bị.
Một dạng sale khác cũng rất phổ biến ở Mỹ là "moving sale", bán sale tất cả đồ dùng trong nhà. Thường khi nhà bị nhà băng kéo (ngân hàng thu hồi khi chủ nhà chậm trả tiền góp nhà quá ba tháng), hoặc phải dời nhà đi nơi khác... Dù rất thèm muốn nhiều bộ bàn ghế, tủ giường nơi đây tôi cũng đành chào thua. Ngoài ra estate sale, cũng tương tự moving sale, nhưng chỉ khác là chủ nhân không di chuyển mà lìa xa cõi đời.

Với đủ kiểu sale như trên, thì dù giàu hay nghèo ai cũng có cơ hội mua sắm, ai cũng được khuyến khích mua sắm... Mua sắm càng nhiều thì kinh tế càng phát triển, đó là mong muốn không chỉ của người dân mà Chính phủ Mỹ đang tìm mọi cách cổ vũ để phục hồi nền kinh tế. Cũng vì thế mà kỹ nghệ sale của Mỹ không muốn bỏ sót một khách hàng nào. Tôi bị "thuốc" cũng phải thôi!

Theo Sài Gòn Tiếp Thị

>> Nhận xét của khách hàng đi tour Mỹ tại Hoàn Mỹ
>> Hình ảnh đoàn khách của DL Hoàn Mỹ tại Mỹ
>> Chương trình du lịch Mỹ tham khảo

Du lịch Mỹ - Khi ăn buffet, lấy đồ ăn vừa đủ vào đĩa của mình. Tuyệt đối không chất đầy đĩa đồ mình muốn ăn khi người khác còn chưa đến lượt.
 

Có nhiều chi tiết nhỏ nhặt mà đôi khi chúng ta thường làm theo bản năng và không lưu ý cụ thể. Những lưu ý về ăn uống dưới đây cho những người Việt nói riêng và châu Á nói chung lần đầu đến Mỹ có thể sẽ hữu ích để bạn hòa nhập với môi trường.

nhungluuyveanuong_02

Tác phong

Người Mỹ rất chú ý đến tác phong khi ngồi ở bàn ăn. Khi ăn ngồi thẳng, để tay chứ không để khủy tay lên bàn. Tránh tì người vào bàn ăn hay ngồi dựa dẫm. Dùng thìa dĩa đưa thức ăn vào miệng chứ không đưa bát đĩa lên miệng.

Người phương Tây đa phần ăn uống không phát tiếng động. Họ chú ý không khua chén đĩa lanh canh, không nhai chóp chép. Ngay khi họ ăn các món ăn châu Á, họ cũng dùng đũa hay thìa đưa đồ ăn lên miệng một cách từ tốn cứ không cúi gằm mặt vào bát đồ ăn hay húp soàn soạt những món ăn có nước.

Gần như 100% người châu Á không sinh ra ở Mỹ đều ăn uống mở miệng. Người phương Tây được dạy từ bé là ăn uống phải khép miệng, không để người khác nhìn thấy thức ăn trong miệng mình. Ngoài ra cũng tránh ăn vào rồi nhổ ra, vì thế họ ít ăn những món gặm, mút hay các hoa quả có hạt như người châu Á. Ăn uống mở miệng được người Mỹ coi là tương đối bất lịch sự.

Khi ngồi bàn ăn, nhất là các quán ăn lịch sự, tắt hoặc vặn nhỏ điện thoại. Sẽ khá bất lịch sự nếu giữa quán hàng ăn sang trọng, bỗng dưng có điện thoại kêu ầm ĩ. Nếu việc phải nghe điện thoại, hãy xin lỗi và cầm điện thoại đi ra ngoài. Khi đi ăn với bạn, nếu có điện thoại và muốn trả lời, nhớ xin phép người ngồi cùng bàn. Nếu bạn cứ thản nhiên nghe điện thoại, người đối diện sẽ cho là họ không quan trọng với bạn và bạn không để tâm lắm đến việc tiêu thời gian với họ.

Văn hóa ăn tiệc và nhà hàng

Khác với văn hóa người Việt khi tổ chức tiệc là chủ nhà thường đứng ra lo hết toàn bộ đồ ăn, người Mỹ hay mở tiệc bằng cách chủ nhà đứng ra tổ chức và chuẩn bị một phần thức ăn, khách đến mang theo một món ăn để góp phần, trừ phi chủ nhà nói rõ là không cần mang gì cả. Nếu chủ nhà đãi tiệc hoàn toàn thì bạn nên lịch sự mang theo 1 chai rượu vang, một bó hoa, hay một món quà nho nhỏ để tỏ lòng cảm kích.

nhungluuyveanuong_01
Đi ăn buffet bạn tuyệt đối không nên lấy quá nhiều, và để thừa nhiều. 

Khi ăn đồ buffet hay potluck, hay bất cứ nơi nào theo phong cách tự phục vụ, chú ý xếp hàng chờ đến lượt mình dù có lâu đến mấy. Không cắt ngang hàng, không giục người khác lấy đồ nhanh lên. Đồ ăn lấy vừa đủ vào đĩa của mình. Nếu muốn ăn nữa thì sau khi ăn xong, thấy còn thì ra lấy lần nữa. Tuyệt đối không chất đầy đĩa của mình đồ mình muốn ăn khi người khác còn chưa đến lượt. Khi lấy đồ ăn, bạn có thể lựa những thứ mình thích, nhưng tuyệt đối không chọc hay bới tung, không bỏ lại đồ đã cho vào đĩa của mình, không nếm tại bàn ăn. Nếu không rõ mình có thích không thì lấy một chút thôi.

Sau khi lấy đồ ăn, bạn nên lập tức ra chỗ khác, để khu vực đồ ăn cho những người khác di chuyển và lấy đồ, đừng chắn đường những người đang chờ đợi để đến lượt họ lấy thức ăn. Tệ hơn nữa thì đứng ăn ngay tại chỗ lấy đồ ăn để có gì còn... lấy tiếp.

Nếu là tiệc ngồi, ăn uống phục vụ tại bàn với nhiều người, nên lưu ý người phương Tây tránh không dùng chung bát đĩa hay thìa dĩa với người khác. Mỗi người thường có một bát nước chấm riêng, mỗi món ăn chung sẽ có một dụng cụ riêng để xúc đồ ăn. Khi ăn mỗi người sẽ lần lượt lấy phần của mình cho vào đĩa của họ rồi mới dùng đũa, hay thìa dĩa để ăn. Không dùng đũa hay thìa đã dùng của mình xúc vào đồ ăn chung, cũng như lưu ý không tự động xúc vào đĩa chung khi người khác đang lấy đồ cho họ, hãy chờ đến lượt mình. Không lấy các dụng cụ dùng để lấy đồ ăn chung cho mọi người đưa lên miệng nếm hay chấm mút.

Khi vào quán, mỗi người sẽ được phục vụ một thực đơn để chọn món ăn. Khi chọn xong đồ ăn, bạn gấp thực đơn lại để trên bàn, người phục vụ sẽ hiểu là bạn đã chọn xong đồ. Chú ý nên chọn đồ ăn ngay sau khi ngồi xuống bàn, người phục vụ luôn dành cho bạn khoảng 5 phút để bạn đọc thực đơn và đặt câu hỏi nếu có gì thắc mắc. Đừng ngồi xuống và buôn chuyện trước khi đặt đồ ăn.

Lưu ý dùng khăn ăn trải lên đùi để tránh đồ ăn rơi rớt. Khi cần lau miệng thì kéo nhẹ một đầu khăn ăn lên và chấm vào miệng. Khi cần rời bàn ăn đi đâu đó, để khăn trên ghế của bạn. Nếu bạn để lên bàn, người phục vụ có thể hiểu nhầm là bạn đã dùng xong. Tương tự, nếu bạn đặt dao dĩa xuống, đặt lên bàn bên cạnh đĩa đồ ăn của bạn nếu bạn chưa dùng xong. Khi dùng đồ ăn xong, đặt dao dĩa vào lòng đĩa thức ăn, chúc mũi xuống, người phục vụ sẽ hiểu là bạn đã dùng xong.

Nếu bạn đi cùng con nhỏ, nên chọn những quán ăn tương đối ồn ào, không quá sang trọng, và có chỗ cho trẻ con đi lại. Nếu cẩn thận bạn có thể chọn đi ăn thật sớm hoặc thật muộn khi quán chưa đông khách. Tuyệt đối lưu ý không để con mình làm phiền người khác. Nếu con khóc, đưa con ra khỏi quán ngay và giúp con nín khóc. Không cáu, không quát con trong quán ăn. Không đưa con đến những nhà hàng sang trọng, nơi có nhiều người có thể phải dành dụm khá lâu mới có thể đến đó để hy vọng có một buổi tối thoải mái và yên tĩnh.

Tiền boa

Mỹ là nước có văn hóa cho tiền boa. Mức thông thường nhất là 15% trên tổng hóa đơn. Thường nếu là nhóm đông (6-8 người trở lên), các nhà hàng hay tự động tính luôn mức 18%. Các nhà hàng bình dân nơi không đòi hỏi nhiều sự phục vụ có thể nhận tiền boa ít hơn, ngược lại những nhà hàng đắt tiền nơi người phục vụ chăm sóc bạn chu đáo, thường sẽ nhận được nhiều tiền boa hơn. Đa phần người phục vụ bên này không có lương, hay lương rất thấp, thu nhập của họ trông chờ cả vào tiền boa, nên bạn đừng tiết kiệm với họ dù có thể ban đầu bạn chưa quen với nếp này

nhungluuyveanuong_03
Mỹ là nước có văn hóa tiền boa ở các nhà hàng. 
 
Ở các nhà hàng sang trọng, nếu bạn mang rượu của bạn đến thì bạn sẽ phải trả phí mở rượu. Ngoài ra cũng nên kiểm tra với nhà hàng vì không phải nhà hàng nào cũng cho phép bạn mang rượu vào.

Nếu bạn ăn tại các quán ăn nhanh, hay các khu food court, thường tiền boa rất ít hoặc không có vì sự phục vụ ở những nơi này chỉ ở mức tối thiểu.

Theo ngoisao.net