>> Du lịch Nam Mỹ - Machu Picchu - Điểm đến số 1 Nam Mỹ
>> Hình ảnh đoàn khách của DL Hoàn Mỹ tại Nam Mỹ
>> Chương trình du lịch Nam Mỹ tham khảo

Du lịch Nam Mỹ - Không phải cho đến khi được Tổ chức New7Wonders bình chọn là một trong bảy kỳ quan thế giới mới (vào ngày 7.7.2007) mà trước đó Machu Picchu đã là "điểm nóng" trên bản đồ du lịch. Và nếu bạn đang khao khát một chuyến đi khó quên trong đời, hãy đến và trải nghiệm Machu Picchu vào khoảnh khắc kỳ diệu nhất: đón bình minh trên ngọn núi thiêng của người Inca.
binhminhmachu_01
Bình minh trên ngọn núi thiêng (hình gương mặt một người đàn ông ngước lên bầu trời - đỉnh cao nhất là cái mũi)
Vào vương quốc của người Inca
Hành trình của tôi bắt đầu vào một ngày mùa đông tháng 7. Từ Cusco - thủ đô đế chế Inca xưa - tôi chọn cách phổ biến nhất là đi tàu hỏa (giá vé bèo nhất cũng hơn 1,5 triệu đồng) để tới Aguas Calientes. Mọi người sẽ ngủ lại đêm để sáng hôm sau lên Machu Picchu.
Dù 5 giờ sáng chuyến xe buýt đầu tiên từ Aguas Calientes lên Machu Picchu mới khởi hành, nhưng khoảng 4 giờ, một hàng dài du khách đã đứng xếp hàng co ro trong cái rét cắt da của núi rừng ở độ cao hơn 2.000 m.

Từ Agua Calientes lên Machu Picchu chừng 20 phút nhưng cao độ chênh lệch đến 600 m và giá vé xe cũng bị "chém" tới gần 200.000 đồng/chiều. Chiếc xe chạy vòng quanh con đường đèo hẹp, bên dưới là dòng sông Urubamba cuồn cuộn chảy xiết, không khỏi làm tôi dấy lên cảm giác vừa hồi hộp vừa háo hức. Đi cùng tôi là anh bạn tên Steve. Steve đưa cho tôi xem một đoạn trong cuốn sách của nhà khảo cổ học Hiram Bingham, người có công phát hiện ra Machu Picchu năm 1911: "Chúng tôi đang mở lối xuyên rừng nguyên sinh...

Bất thình lình, trước mặt tôi là một bức tường rêu phong cổ kính, dựng nên từ những tảng đá gia công tỉ mỉ của người Inca. Sau khi ước lượng mỗi khối đá khổng lồ ấy nặng khoảng 10 -15 tấn, tôi không thể tin vào mắt mình".
Vé vào cổng di tích khá đắt (khoảng 900.000 đồng) nhưng không phải muốn mua là được. Ngày nay, chính phủ Peru chỉ cho phép khoảng 2.500 du khách đến Machu Picchu mỗi ngày vì lo ngại di tích có thể xuống cấp nếu tiếp một lượng du khách quá lớn. Trình hộ chiếu của mình cho một cô gái Peru trong trang phục truyền thống, cô cầm con dấu có hình ngọn núi thiêng Huayna Picchu (biểu tượng của Machu Picchu) đóng vào hộ chiếu làm kỷ niệm và nói "Chúc mừng người bạn Việt Nam đến Machu Picchu, thành phố của người Inca".
binhminhmachu_02
Bình minh trên ngọn núi thiêng
Vào khu thánh địa, trời hãy còn tối nên tôi chỉ có thể nhìn thấy vài bước chân phía trước và những ánh đèn pin lấp lóa tìm chỗ ngồi. Một vài tiếng chim hót, tiếng gió thổi, tiếng rì rầm khe khẽ của du khách...

Dường như không khí trong lành ở vùng núi Andes tràn đầy phổi càng làm mọi người hồi hộp, chờ đợi hơn. "Tôi đã dành tiền tiết kiệm cả năm trời chỉ để được ngắm mặt trời mọc trên đỉnh Machu Picchu này đấy", tôi nghe một cô gái thì thầm trong khi mắt nhìn về phía đằng xa, nơi đỉnh Wuayna Picchu chìm nổi trong sương mù.
machupichu_03
Đoàn khách của DL Hoàn Mỹ tại Machu Picchu, Nam Mỹ
Rồi khoảnh khắc đặc biệt cũng đến khi vầng thái dương ló dạng. Đám sương mù từ từ tan chảy. Một cảm xúc rất khó diễn tả bằng lời. Tất cả những gì tôi có thể làm là lặng người chiêm ngưỡng ánh sáng mờ ảo chiếu dần lên đống đổ nát của thành phố cổ, "thánh địa" của đế chế Inca hùng mạnh nhất Nam Mỹ một thời.

Mọi người đồng loạt vỗ tay, nở những nụ cười hạnh phúc và ôm ghì lấy nhau bất kể quen, lạ. (Thật tiếc, đứng cạnh tôi không phải là một cô gái tóc vàng xinh đẹp mà là một anh da đen to lớn. Anh ta ôm ghì tôi như siết con nhái bén...).
Một số người Peru cầm chiếc lá coca (chiếc lá linh thiêng của người Inca) ngửa mặt lên trời, miệng lầm rầm cầu khấn rồi đặt chiếc lá xuống, chèn viên đá lên. (Khi cầu khấn một điều gì người Peru thường lên những đỉnh núi cao hoặc nơi linh thiêng vì theo họ ở đấy lời cầu khấn sẽ dễ được trời "nghe" hơn).

Anh bạn Steve bước tới bức tường đá của khu di tích, anh đặt tay và chạm đầu vào bức tường rồi thì thầm gì đấy. Hình như anh đang cố gắng kết nối với các vị thần ở Machu Picchu qua sự lạnh lẽo của những hòn đá cổ xưa. "Anh ước gì thế, Steve?", tôi hỏi. Steve trả lời bằng một giọng rất nghiêm túc: "Tôi ước mình mọc nhiều tóc để không bị... hói nữa".

Không biết các vị thần Inca có đủ quyền năng làm tóc của Steve mọc trở lại không, nhưng tôi tin chắc một điều rằng đến Machu Picchu bạn sẽ không bao giờ hối hận.
Thật đấy!
Theo Thủy Tiên - Báo Thanh Niên tuần san - Ngày 21/01/2014

0 nhận xét